Đọc 2 câu chuyện của gã Lưu Trọng Văn hôm qua. Định bụng sẽ kể lại chuyện của mình nhưng thấy mọi người bảo hôm qua là ngày tri ân nói chuyện đó không hay lắm nên hôm nay mới kể.
Chuyện của gã Văn: 1. Ông thầy giáo đang đứng đái bên đường thì cậu học trò ngang qua: Em chào thầy ạ! 2. Ông thầy giáo khác đang ngồi cầu tõm thì cô bé học trò đi qua cất tiếng: Em chào thầy ạ. Thầy trả lời: Mẹ em đỡ đau chưa? Hihi học trò tôn kính thầy bất chấp thời gian và không gian kkk
Chuyện của mình. Năm đó đi miền Tây, ghé người bạn là sếp của một trường nội trú. Ông bạn lâu ngày mới gặp hỏi thích gì để sắp xếp. Mình bảo không cần, chỉ là bạn bè lâu ngày anh em mình làm chai rượu tâm sự như hồi đó ở trường đại học thôi. Ông bạn bảo bậy nào, cũng phải đón tiếp chú em cho ra trò chứ. Tối đó 2 cô gái thiệt xinh ngồi tiếp rượu mình. Hỏi ra mới biết 2 cô là giáo viên của trường. Tối đó thay vì ôn chuyện cũ thời đại học với ông anh thì câu chuyện của mình lại xoay quanh chuyện của 2 cô giáo xinh đẹp xa nhà....
Năm đó mình về vùng quê nọ, cũng khá phát triển. Dân ở đó làm ăn được nên đời sống tốt lắm. Các quán nhậu, karaoke ì xèo. Mình được một tiền bối hướng dẫn dạy cho trung tâm riêng của ổng. Tiền bối có sở thích đi karaoke tay vịn. Một bữa tiên bối rủ đi cùng. Vào quán con bé tiếp tân reo lên: Em chào thầy ạ, nhỏ H như mọi ngày ha thầy? Mình giành mic hát hò với con bé kế bên, thầy và nhỏ H hát bằng tay. Ra về thầy bảo, cả con bé tiếp tân và con nhỏ H đều học thầy mà tụi nó nghỉ học từ lớp 9
0 Comments