Hot Posts

6/recent/ticker-posts

Tiểu tiết trong bán hàng

Hồi mới tới Sài Gòn, ở nhà trọ, đi làm khá xa. Bữa đó từ chỗ làm về thì trời mưa đôi giày tôi mang được hơn năm ướt sủng và vênh góc lên. Gần đến nhà thì thấy tiệm giày nho nhỏ, có bày cái tủ sửa giày dép ở phía trước. Tôi ghé vào, trong túi còn khoảng hơn 200 ngàn đồng.
Tôi lựa một đôi dép có quai sau khá ưng ý, định bụng dùng nó đi làm trong mùa mưa để thay giày. Trả tiền đôi dép 120 ngàn xong thì nhìn thấy đôi giày khá đẹp. Tôi bảo chị chủ tiệm em thích đôi này, chị để mai em qua lấy nhé, nhà gần đây nhưng hôm nay em không mang đủ tiền. Chị bảo chú thích thì cứ cầm đi, mai ghé trả tiền chị cũng được. Vừa nói chị vừa bỏ giày vào hộp và gói đưa tôi.
- Nhưng chị đã biết em là ai đâu?
- Nhìn chú đàng hoàng, chị tin chị không mất đôi giày đâu. Chú cứ lấy về, để đôi giày hư chị sửa lại cho.
Nói rồi chị đưa tôi đôi giày đó.
Mỗi ngày tôi vẫn đi làm qua đây, lần nào nhìn tiệm giày này cũng thấy đáng yêu. Tôi khá đơn giản, chỉ sử dụng thứ gì thỏa mái mà không cần hiệu nọ, hiệu kia, giá cả thế nào và mỗi năm chỉ mang một hoặc hai đôi giày nhưng gần 20 năm nay nếu không phải người khác tặng thì tôi chỉ mang giày của tiệm đó.
Tôi rời Sài Gòn một thời gian rồi trở lại vẫn chỉ mua giày ở cửa hàng này. Giờ thì tiệm cũ khang trang hơn, bên cạnh là cái nhà lớn hơn hồi đó nhiều. Chị bảo mở thêm được 3 tiệm ở mấy khu trung tâm.

Post a Comment

0 Comments